04. Xem Tướng

Từ xưa đến nay, loài người được Đức Chúa Trời tạo dựng ra, bên trong có lục phủ ngũ tạng, ngoài có lông, thịt, xương, da, tay, chân, mắt, mũi. Từ bậc vua quan đến kẻ thường dân, tựu chung đều giống nhau, chỉ khác nhau nơi các hình thức thấp, cao, gầy, mập, cùng các màu da trắng, đỏ, đen, vàng. Kẻ nghèo ăn cơm gạo lứt, canh rau, ở nhà tranh vách đất, kẻ giàu ăn cao lương mỹ vị, ở nhà rộng lầu cao, Vì thế khí sắc không giống nhau. Như vậy có lý nào căn cứ vào hình thể bên ngoài mà đoán định tương lai cho được?

Xưa kia, vua Võ Đế đời nhà Hán đọc câu sách tướng rằng: “Bất cứ ai nhân trung dài một tấc, thì sống được 100 tuổi.” Ông Đông Phương Sóc đứng cạnh bên nghe được liền cười xòa. Vua hỏi: “Ngươi cười ai?” Ông trả lời: “Tôi cười ông Bành Tổ đời xưa, vì ông ấy sống đến 800 tuổi, ắt hẳn nhân trung dài đến tám tấc, thế thì mặt ông ấy dài biết bao nhiêu!” Câu nói ấy dù chỉ là một câu nói khôi hài, nhưng cũng đủ nêu ra sự sai lầm của sách ma y thần tướng.

Trên thế gian có nhiều người ngoại hình giống nhau như khuôn, nhưng tâm tính khác nhau một trời một vực. Ví dụ như vua Thuấn và Hạng Võ đều trùng đồng (đồng tử), nhưng tại sao một người nhân đức, còn một người thì bạo ngược? Gương mặt Dương Hổ và Khổng Tử giống nhau như khuôn đúc, thì tại sao một người gian ác, một người lại là thánh nhân? Khổng Tử nói rằng: “Nếu lấy tướng mạo mà xét đoán người, thì ta đây đã mất Tư Võ.” Sao quí vị không tin lời Khổng Tử mà lại tin lời thầy tướng?

Người ta có thể xem tướng như xem cách ăn nói, đi đứng mà biết qua tâm tính một người. Ấy cũng như bác sĩ quan sát thần sắc bên ngoài của bệnh nhân thì biết đại khái bịnh nặng hay nhẹ, hàn hay nhiệt. Còn như nói rằng xem tướng mà đoán được lành, dữ, họa, phúc về sau là điều vô lý.