42. Đức Chúa Giê-su Cao Trọng Hơn Các Thánh Hiền

Hỏi: Đức Chúa Giê-su có phải là một vị thánh hiền ở ngoại quốc không?

Đáp: Danh hiệu Giê-su có ý nghĩa là “Cứu Thế.” Ngài có tên là Giê-su vì có nguồn gốc từ trên trời và là Con Đức Chúa Trời giáng thế để chuộc tội cho nhân loại. Nếu so sánh với các thánh hiền, chúng ta sẽ thấy Ngài cao trọng hơn bội phần, xét về tài năng, sự dạy dỗ và công ơn của Ngài đối với con người.

Tài năng: Mặc dù các thánh hiền tài đức vượt trội hơn người khác rất nhiều, nhưng họ cũng chỉ là những người trần thế, sự khôn ngoan và kiến thức có giới hạn, còn rất nhiều lẽ nhiệm mầu trong trời đất họ chưa biết rõ ràng. Hơn nữa, tất cả các thánh hiền đều phải trải qua một quá trình học tập gian khó mới có được kiến thức hơn người, chứ không phải những hiểu biết đã sẳn có từ trong lòng mẹ, sanh ra là đã biết rồi. Duy nhất chỉ có Đức Chúa Giê-su, là Đấng có sự khôn ngoan, thông sáng của Đức Chúa Trời; Ngài vốn biết sự mầu nhiệm của trời đất mà không cần học hỏi từ nơi nào cả.

Sự dạy dỗ: Các thánh hiền đời xưa dạy người tu sửa mình, chăm lo việc nhà, việc nước, cùng cương thường, lễ nghĩa, v.v. Tất cả đều chỉ là những việc thuộc đời này, những việc đối nhân xử thế. Còn việc thờ phượng Đấng Tạo Hóa, sự chuộc tội lỗi, sự sống lại, sư phán xét thế gian, là những việc thuộc về Chúa và đời sau, họ không hề nói đến. Cho nên chúng ta không thể xem họ là toàn tri được. Như vậy chúng ta không thể so sánh Đức Chúa Giê-su với các thanh hiền được, vì những gì các thánh hiền nói đến, Đức Chúa Giê-su cũng đã nói, nhưng những điều các thánh hiền không nói đến, Đức Chúa Giê-su đã tỏ ra cho chúng ta rồi.

Công lao: Các thánh hiền đời xưa chỉ lấy lẽ đạo dạy dân, lấy con người mình dẫn dắt người làm thiện chứ không thể hy sinh thân mình để chuộc tội cho loài người. Đức Chúa Giê-su lấy lẽ đạo dạy dỗ muôn dân, dùng thân mình dạy người làm thiện, và Ngài cũng hy sinh thân mình để chuộc tội cho loài người khiến họ nên thánh và linh hồn được cứu. Ngài chỉ phán một lời mà người mù được sáng mắt, người đau được lành, người đã chết được sống lại. Ngay cả biển đang dậy sóng mà bị Ngài quở cũng phải lặng yên.

Đức Chúa Giê-su làm được những việc lạ lùng ấy, còn các thánh hiền có làm được không? Đức Chúa Giê-su làm những phép lạ ấy không phải như người ta dùng tà thuật. Ngài không thực hiện các phép lạ ấy trong bóng tối không ai chứng kiến, mà đã làm giữa công chúng và giữa nơi thanh thiên bạch nhựt, không phải bằng phù phép mà bằng quyền năng của Đức Chúa Trời. Ngài làm những việc ấy không phải để đạt được danh tiếng cho mình, nhưng vì Ngài thương xót loài người và muốn qua những việc làm ấy người ta tin nhận Ngài là Đấng Cứu Thế để linh hồn được cứu.

Những sự việc chúng tôi vừa nêu trên cũng đủ để quý vị biết Đức Chúa Giê-su cao trọng hơn tất cả các thánh hiền trong thiên hạ.