18. Đạo Nho Và Đạo Tin Lành

Hỏi: Chúng tôi đã nghe những lời biện luận như trên, và đã biết Tin Lành là đạo chính, nhưng đạo Nho cũng là đạo chính, không xứng đáng tin theo hay sao mà phải theo đạo Tin lành?

Đáp: Ông Khổng Tử là người sáng lập đạo Nho, khi bàn luận về đạo có nói rằng: “Trời mạng gọi là tánh, noi tánh gọi là đạo.” Khi ông dạy thầy Tử Hạ về Đức Chúa Trời là Đấng Chủ Tể của muôn loài thì nói rằng: “Chết sống có mạng, giàu sang tại Trời.” Về cương thường, luân lý, ông dạy nhiều điều đáng làm chuẩn mực cho nhân quyền, xã hội; nhưng khi có kẻ bội thiên nghịch lý, ông không có quyền biến cải họ thành người tốt để thực hành những lời dạy dỗ quý báu ấy.

Còn Đức Chúa Giê-xu là Con Một của Đức Chúa Trời. Sự dạy dỗ của Ngài vượt trên các bậc thánh hiền. Lời của Ngài là Lời Sống và linh nghiệm, có quyền thay đổi lòng người, khiến họ từ kẻ xấu biến cải thành người tốt. Hơn hết, Ngài đã hy sinh thân mình trên cây Thập tự là giá chuộc tội cho loài người. Ngài cũng đã từ kẻ chết sống lại nên có đủ quyền phép để cứu tất cả những người nào có lòng tin cậy nơi Ngài.

Suy cho cùng, Khổng Tử chỉ là một nhà hiền triết dạy luân thường đạo lý, còn Đức Chúa Giê-xu là Cứu Chúa của cả nhân loại. Như vậy, bất kể người nào đã học đạo Nho để biết cách sống ở đời, thì hôm nay cũng cần phải tin Đức Chúa Giê-xu để linh hồn được cứu.

Vả lại, nếu muốn hiểu thấu đáo lý lẽ này, thì chúng ta cần phải hiểu rõ ý nghĩa của chữ Nho là gì. Chữ Nho viết theo chữ trung Quốc là một từ ghép từ hai chữ : “Nhơn” và chữ “Nhu”; Nhơn là người; nhu là cần, vậy Nho là dùng để chỉ về những người có học lễ nghĩa biết phép tắc trong đối nhân xử thế, am hiểu nhiều vấn đề cổ kim và biết phân biệt chính, tà. Khổng tử, Mạnh Tử cùng các bậc thánh đế, minh vương đời xưa, là những Nho gia, cũng chỉ thờ có mỗi Đức Thượng Đế mà thôi, không thờ tà thần nào cả. Đấy là đạo Nho thật. Còn đa số người đời nay cho rằng mình theo đạo Nho, miệng tuy có đọc sách thánh hiền, mà tâm không thực hiện theo, phát ngôn thì tùy tiện không cần biết phép tắc lễ nghĩa, gặp gì cũng tin không phân biệt “Chân”, “Giả”,  không suy xét chính hay tà, xu hướng theo thế tục, đốt nhang đèn, giấy tiền vàng bạc, làm ma chay cầu phước cầu lộc trước các tà thần. Như thế có thể nào gọi là đạo Nho được không? Những người xưng mình là đạo Nho như vậy chỉ làm mất giá trị đạo Nho của thánh hiền ngày xưa mà thôi.

Chúng tôi theo đạo Tin Lành thì không như thế. Chúng tôi được Chúa làm biến cải tấm lòng, không tin những điều dị đoan, mê tín, bác bỏ những tà thuyết. Chúng tôi vâng theo Lời Chúa đi theo đường chính đáng, xem người trong bốn bể như anh em một nhà, yêu thương, hòa thuận, đồng kính thờ một Chúa, một thần, điều gì tốt thì khuyên bảo nhau, điều sai quấy thì can ngăn nhau, sống ở đời nầy có được sự bình an thiên thượng, vui thỏa trong lòng, khi lìa trần linh hồn sẽ được lên Thiên Đàng, hưởng ân phước vĩnh viễn.

Vậy, chúng tôi mong quý vị hãy nhanh chóng tỉnh ngộ mà quay về cùng Chúa Thánh, tiếp nhận đạo Tin lành, chắc chắn, quý vị sẽ nhận được ơn cứu rỗi.